Chào mừng
Hôm nay chúng ta sẽ đọc một trong những bài thơ nổi tiếng nhất trong tiếng Anh.
Nó được gọi là Con Đường Chưa Chọn và được viết bởi Robert Frost vào năm 1916.
Hầu hết mọi người đều nghe dòng cuối cùng — Tôi đã chọn con đường ít người đi qua, và điều đó đã tạo nên sự khác biệt — nhưng bài thơ phức tạp hơn vẻ ngoài của nó.
Vào cuối bài học này, bạn sẽ hiểu Frost thực sự muốn nói gì, và nó có thể sẽ làm bạn ngạc nhiên.
Về Robert Frost
Robert Frost là ai?
Robert Frost (1874–1963) là một nhà thơ người Mỹ nổi tiếng với những bài viết về vùng nông thôn New England — trang trại, rừng, bức tường đá, và những con đường quê.
Ngôn ngữ của anh ta nghe đơn giản và thân tình, nhưng bài thơ của anh ta gần như luôn có một lớp ý nghĩa ẩn bên dưới.
Frost từng nói: Một bài thơ bắt đầu như một khối trong cổ họng, một cảm giác sai lầm, một nỗi nhớ nhung, một tình yêu say đắm.
Anh ta đã giành giải Pulitzer Prize cho thơ bốn lần — nhiều hơn bất kỳ nhà thơ nào khác.
Con Đường Chưa Chọn
The Road Not Taken
Robert Frost, 1916
Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted whether I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I—
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.
Những Từ Chính
Trước khi chúng ta đi sâu vào, hãy chắc chắn rằng chúng ta hiểu một vài từ quan trọng.
diverged — tách ra, đi vào các hướng khác nhau
undergrowth — các bụi cây thấp và cây cối mọc dưới những cây cao
wanted wear — cần phải được bước đi trên nhiều hơn (bị mòn ít hơn)
trodden — được bước đi lên, được bước qua
hence — từ bây giờ (trong tương lai)
Câu Thơ Thứ Nhất: Ngã Tư
Câu Thơ Thứ Nhất
Two roads diverged in a yellow wood, / And sorry I could not travel both / And be one traveler, long I stood / And looked down one as far as I could / To where it bent in the undergrowth;
Đây là nơi bài thơ bắt đầu — một khoảnh khắc quyết định duy nhất.
Câu Thơ Thứ Hai: Sự Lựa Chọn
Câu Thơ Thứ Hai
Then took the other, as just as fair, / And having perhaps the better claim, / Because it was grassy and wanted wear; / Though as for that the passing there / Had worn them really about the same,
Hãy chú ý rất kỹ những gì Frost nói về hai con đường ở đây.
Câu Thơ Thứ Ba: Sự Nghi Ngờ
Câu Thơ Thứ Ba
And both that morning equally lay / In leaves no step had trodden black. / Oh, I kept the first for another day! / Yet knowing how way leads on to way, / I doubted whether I should ever come back.
Câu thơ này xác nhận một cái gì đó quan trọng và sau đó tiết lộ một khoảnh khắc tự nhận thức.
Câu Thơ Thứ Tư: Câu Chuyện Chúng Ta Kể
Câu Thơ Thứ Tư
I shall be telling this with a sigh / Somewhere ages and ages hence: / Two roads diverged in a wood, and I— / I took the one less traveled by, / And that has made all the difference.
Đây là câu thơ nổi tiếng nhất — và bị hiểu nhầm nhất.
Chú ý đến thì động từ. Người nói nói I shall be telling — đó là thì tương lai.
Sự Trớ Trêu
Sự Trớ Trêu Trung Tâm
Hầu hết mọi người đọc bài thơ này như một lễ kỷ niệm chủ nghĩa cá nhân — hãy chọn con đường ít người đi qua và nó sẽ tạo nên sự khác biệt!
Nhưng giờ bạn đã thấy bằng chứng kể một câu chuyện khác:
1. Những con đường là 'thực sự như nhau' (câu thơ 2)
2. Cả hai đều 'bằng nhau' được bao phủ bởi lá tươi (câu thơ 3)
3. Người nói dự định tuyên bố họ đã chọn con đường ít người đi qua — trong tương lai (câu thơ 4)
Bài thơ không phải về việc thực hiện một lựa chọn táo bạo. Nó là về cách chúng ta phát minh ra những câu chuyện để làm cho những lựa chọn thường thường trở nên có ý nghĩa.
Những Tiếng Thở
Điều Gì Về Tiếng Thở?
Một trong những từ được tranh cãi nhất trong bài thơ là sigh.
I shall be telling this with a sigh
Một tiếng thở có thể có nghĩa là nhiều điều — hoài niệm, hối tiếc, sự hài lòng, sự mệt mỏi, hoặc thậm chí là biểu diễn.
Cấu Trúc Thơ
Hình Thức và Cấu Trúc
Frost đã chọn hình thức của mình một cách cẩn thận:
- Bốn câu thơ, năm dòng mỗi dòng (một năm)
- Lược đồ thơ: ABAAB — dòng ở giữa tiến về câu thơ tiếp theo, kéo bạn tiến lên
- Nhịp điệu: lỏng lẻo iambic tetrameter — bốn beat mỗi dòng, như một nhịp tim hoặc bước chân
Nhạc điệu nghe giống như đi bộ. Lược đồ vần tiếp tục kéo bạn tiến lên. Hình thức phản ánh nội dung — một cuộc hành trình không có cách quay lại.
Con Đường Của Bạn
Lượt Của Bạn
Bài thơ của Frost nói về cách chúng ta tạo ý nghĩa từ những lựa chọn của mình — thậm chí khi những lựa chọn gần như giống hệt nhau.
Chúng ta kể những câu chuyện cho chính mình về lý do tại sao chúng ta chọn những gì chúng ta chọn. Và những câu chuyện đó định hình ai chúng ta trở thành.
Điều Gì Bạn Sẽ Nhớ?
Một Suy Nghĩ Cuối Cùng
Robert Frost đã giấu một sự thật bên trong một trong những bài thơ được trích dẫn nhất mọi thời đại.
Hầu hết mọi người không bao giờ nhìn thấy nó. Bạn đã làm.